Cam Lam

Obituary of Cam Thi Lam

The viewing and service for Ms. Lam will be livestreamed and recorded.

Event Date: Dec 19th, 2020
Event Time: 9:00am EST
Location: Adams-Green Funeral Home

Click Here to View Webcast

Cam Thi Lam, 78, died at home on December 15, 2020.

Cam was born to Hong Pham and Lau Lam on June 30th, 1942 in South Vietnam. She sacrificed a lot, starting at a young age, by leaving middle school and ending her formal education to bring her younger half-sisters to Saigon for a better life. She worked for her aunt’s retail store to support the family until she got married and started her own family. Cam had her children, Larry and Nicole and won the lottery shortly after. She used the money to build a home for her family, to open her own retail business, and to send her children to a private French school to receive an education she could never have.

After the fall of Saigon in April 1975, the government took everything. Cam was devastated after losing everything she had worked so hard to build, so she decided to find a way to leave the country to seek freedom and a better education for her children.

In December 1978, Cam escaped Vietnam with her children, but got caught and was jailed for treason. After her release, she paid the government to let her and her children leave the country legally. After a few dangerous days at sea crowded on a wooden boat, Cam and her children arrived in Malaysia to await sponsorship to the US as a refugee. In September 1979, the family arrived in San Diego, California. Without knowing a word of English, Cam worked tirelessly to raise her children as a single mother, opening multiple businesses in a new country with a new culture and language, because she wanted to provide her children with a better life.

Shortly after moving to Virginia in 1989, when she knew her children were independent and successful, she became a Buddhist monk and went back to Vietnam every year to do charity work at Phuoc Son Temple. She championed efforts to build housing for female monks at the temple, and spent her last decades giving back to her community. During the months of the year that she returned from Vietnam, she took on the tiring but rewarding job of being a grandmother to her four grandchildren, teaching them her native language and sharing her Vietnamese culture through food. Her whole life was dedicated to others, whether it was her family, her friends, or her community. Cam was diagnosed with Alzheimer’s four years ago and passed on the morning of December 15, 2020, surrounded by her children and grandchildren.  

Cam is Remembered and Honored for being a beloved mother, Mother-in-law, and Grandmother and is survived by her son, Larry, with wife, Hue, and their children, Dominique and Christopher, and her daughter, Nicole, with her children, Tyler and Madeleine.

 

Cáo phó của Bà Lâm Thị Cẩm, pháp danh Diệu Huệ.

Bà Lâm Thị Cẩm, 78 tuổi, qua đời tại nhà riêng ngày 15/12/2020.

Bà Lâm Thị Cẩm sinh ngày 30 tháng 6 năm 1942. Bà đã hy sinh rất nhiều, bắt đầu từ khi còn nhỏ, bằng cách rời trường trung học và kết thúc việc học chính thức của mình để đưa các em gái cùng mẹ khác cha của mình vào Sài Gòn để có một cuộc sống tốt hơn. Bà làm việc cho cửa hàng bán lẻ của dì mình để hỗ trợ gia đình cho đến khi bà kết hôn và bắt đầu gia đình riêng của mình. Bà có con, Ðức và Loan và trúng xổ số ngay sau đó. Bà đã sử dụng tiền để xây dựng một ngôi nhà cho gia đình mình, để mở doanh nghiệp bán lẻ của riêng mình, và gửi con cái của bà đến một trường tư thục của Pháp để nhận được một nền giáo dục mà bà không bao giờ có thể có.

Sau khi Sài Gòn sụp đổ vào tháng 4 năm 1975, chính phủ đã lấy đi mọi thứ. Bà đã bị tàn phá sau khi mất tất cả mọi thứ bà đã làm việc rất chăm chỉ để xây dựng, vì vậy bà quyết định tìm cách rời khỏi đất nước để tìm kiếm tự do và giáo dục tốt hơn cho con cái của mình.

Tháng 12 năm 1978, Bà trốn khỏi Việt Nam cùng các con, nhưng bị bắt và bị bỏ tù vì tội phản quốc. Sau khi được thả, bà đã trả tiền cho chính phủ để cho bà và các con rời khỏi đất nước một cách hợp pháp. Sau một vài ngày nguy hiểm trên biển đông đúc trên một chiếc thuyền gỗ, bà và các con của bà đã đến Malaysia để chờ tái định cư tại Hoa Kỳ như một người tị nạn. Vào tháng 9 năm 1979, gia đình đến San Diego, California. Không biết một từ tiếng Anh, bà đã làm việc không mệt mỏi để nuôi dạy con cái của mình như là một bà mẹ đơn thân, mở nhiều doanh nghiệp ở một đất nước mới với một nền văn hóa và ngôn ngữ mới, bởi vì bà muốn cung cấp cho con cái của mình với một cuộc sống tốt hơn.

Ngay sau khi dọn đến Virginia vào năm 1989, khi bà biết các con của mình độc lập và thành công, bà trở thành một sư cô và trở về Việt Nam hàng năm để làm công việc từ thiện tại chùa Phước Sơn. Bà đã ủng hộ những nỗ lực xây dựng nhà ở cho các sư nữ tại thiền viện, và dành những thập kỷ cuối cùng của mình để trả lại cho cộng đồng của mình. Trong những tháng trong năm mà bà trở về từ Việt Nam, bà đã đảm nhận công việc mệt mỏi nhưng bổ ích là một bà nội và bà ngoại cho bốn đứa cháu của mình, dạy cho họ ngôn ngữ mẹ đẻ của mình và chia sẻ văn hóa Việt Nam của mình thông qua thực phẩm. Toàn bộ cuộc sống của bà đã được dành riêng cho những người khác, cho dù đó là gia đình, bạn bè của bà, hoặc cộng đồng của bà. Bà được chẩn đoán mắc bệnh Alzheimer cách đây 4 năm và qua đời vào sáng ngày 15/12/2020, bao quanh là hai con, dâu, cháu nội, và cháu ngoại. 

Bà được nhớ đến và vinh dự vì là một người mẹ yêu quý, Mẹ chồng, Bà nội, và bà ngoại và được sống sót bởi con trai bà, Ðức, với vợ, Dung, và các con của họ, Hạnh và Hiếu, và con gái của bà, Loan, với các con của cô, Tý và Thùy.

 

 

 

 

Share Your Memory of
Cam